TRỞ NÊN BÉ NHỎ

Thứ Tư Tuần XXVI Thường niên

Các Thiên thần hộ thủ, lễ nhớ

TRỞ NÊN BÉ NHỎ

“Các thiên thần của họ ở trên trời

không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” (Mt 18,10)

          Hôm nay Giáo Hội kính nhớ các Thiên Thần hộ thủ, các ngài hằng nhìn thấy Thiên Chúa và cộng tác với Thiên Chúa nhằm trợ giúp chúng ta trên con đường lữ hành trần thế. Mỗi người có một Thiên Thần đồng hành, che chở và bảo vệ. Các ngài thường thực hiện sứ mạng trong âm thầm, lặng lẽ. Hãy tạ ơn Thiên Chúa vì Người đã sai các Thiên Thần đến gìn giữ chúng ta. Qua đó chúng ta cũng tri ân các Thiên thần, vì các ngài luôn ở bên cạnh để nâng đỡ và chở che mỗi người chúng ta. Chúng ta cần sống sao cho xứng đáng với những gì mà Chúa đã ban cho ta.

          Trình thuật Tin Mừng hôm nay bắt đầu bằng câu hỏi các môn đệ đặt ra cho Chúa Giêsu: “Chớ thì ai là người lớn nhất trong Nước Trời”. Khởi đầu khá đột ngột này dễ gây khó khăn cho độc giả. Nhưng nếu bình tĩnh lại, độc giả sẽ không khó để tìm ra hai giả định cho bối cảnh của câu hỏi ấy rằng có lẽ bản văn trước đó đã kể lại sự tranh cãi về chuyện lớn nhỏ trong Nhóm Mười Hai; hoặc rất có thể đã có những ganh tị, ghen ghét trong cộng đoàn của Mátthêu về chỗ đứng, vai trò của người này người kia chăng ?

          Thiết nghĩ, cả hai giả định trên đều có thể chấp nhận được, vì ít nhất Tin Mừng kể lại đã có lần các môn đệ cãi nhau xem ai là người lớn hơn, rồi bà mẹ của Giacôbê và Gioan cũng đã tranh thủ xin hai vị trí với hai vai trò cao trọng nhất cho hai con mình; và vì thực tế chuyện trọng người nọ, khinh kẻ kia không còn xa lạ đối với các nhóm, các cộng đoàn, kể cả những cộng đoàn thánh hiến. Vượt qua khó khăn ban đầu, mời bạn và anh chị, cùng tôi, chúng ta tiếp tục đón nghe và học sống điều Chúa Giêsu trả lời cho vấn nạn của các môn đệ.

          Trước hết, Chúa Giêsu khẳng định người lớn nhất trong Nước Trời không phải là người làm được chuyện nọ công kia, mà là trẻ thơ và những ai biết hoán cải để sống như trẻ thơ (c.4). Nghĩa là những người biết tự hạ, biết bằng lòng với những gì Chúa ban, biết đón nhận giới hạn bản thân để hân hoan lệ thuộc vào người khác…

          Kế đến, Ngài dạy phải quý trọng phẩm giá của những kẻ bé mọn trong nhóm, trong cộng đoàn như người nghèo, người tội lỗi, người bất tài… Theo đó, ẩn trong dáng bề ngoài có vẻ hèn hạ, vô dụng, đáng khinh, đáng trách nơi một số người, ta vẫn phải tin rằng nơi các anh chị em này vẫn còn đền thờ Thiên Chúa cao cả và uy linh, vẫn còn phẩm cách của người con được dựng nên để phụng thờ Đấng tạo hóa là Cha mình.

          Chúa Giêsu không hề lấy mẫu hình một trẻ nhỏ háo danh, kiêu căng và đầy óc thống trị, bằng chứng là Chúa đã ví thế hệ kiêu căng chẳng khác gì lũ trẻ ngồi ở chợ thổi sáo đòi buộc thiên hạ phải phụ họa theo; trái lại, trẻ nhỏ kiểu mẫu Chúa muốn mọi người trở nên là trẻ nhỏ có lòng khiêm nhu tự hạ như trẻ nhỏ trước thánh nhan Chúa và tự hạ như trẻ nhỏ trong vòng tay của Chúa: “Ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời” (Mt 18, 4). Như trẻ nhỏ trước Chúa để thờ phượng và vâng theo Chúa; như trẻ nhỏ trong vòng tay Chúa để phó thác cuộc đời cho Chúa. 

          Cuối cùng, Chúa Giêsu còn đi xa hơn nữa khi mời gọi những ai có trách nhiệm lãnh đạo cộng đoàn phải học cách cư xử của Chúa. Nghĩa là phải có đủ yêu thương, đủ kiên nhẫn, đủ tinh thần trẻ thơ để tìm, để gặp, để đưa những anh chị em đã lạc xa cộng đoàn.

          Đừng khinh thường kẻ bé mọn: Phải thương xót và săn sóc những kẻ bé mọn. Người môn đệ của Đức Kitô phải biết đứng về phía những kẻ cô thân cô thế để bênh vực và giúp đỡ họ như những con cái của Thiên Chúa. Mỗi người này đều có một thiên thần hộ thủ để bênh vực cho họ trước Thiên Chúa. Ai khinh thường và làm hại họ, thiên thần sẽ tường thuật cho Thiên Chúa (Tob 3, 8-9, 12, 12-14). 

          Mỗi chúng ta cùng lắng lòng nhìn lại mình và khiêm tốn nhìn nhận vị trí, vai trò hiện nay của mình trong cộng đoàn. Ta cùng xét xem mình đã đón nhận vị trí ấy với thái độ nào, xem mình đã đối xử với các thành viên có vẻ thấp kém trong cộng đoàn thế nào,… Phần thưởng Nước Trời hẳn là hấp dẫn đó, hẳn là chính đáng và phải đạo đó, nhưng để đạt được Nước Trời, chắc chắn ta phải trở nên trẻ thơ. Sự trở nên này bao hàm một cuộc hoán cải, một nỗ lực cộng tác với ơn Chúa để điều chỉnh lối sống, lối nghĩ hiện nay của ta.

          Thật vậy, ta có dám từ bỏ tham vọng chiếm chỗ nhất trong ngành này hoặc lãnh vực nọ? Ta có dám rời khỏi vị trí mà ta đã phải nỗ lực nhiều để giữ nó, bất chấp những thủ đoạn và mánh khóe lớn nhỏ theo kiểu người đời? Ta có dám thay ánh mắt khinh bỉ dành cho người anh em, chị em bấy lâu nay bằng ánh mắt trân trọng, cảm thông và hợp tác? Ta có sẵn lòng ngỏ lời xin giúp đỡ từ ai đó mà họ thường cám ơn ta? Ta có rộng lòng đủ để tha thứ, để trao thêm cơ hội cho những ai trót xúc phạm, trót làm hại ta và cộng đoàn? Ta có kiên nhẫn và tin tưởng đủ để trao trách nhiệm hoặc trân quý sự đóng góp, dù là ở mức gần với số không nhất, của những anh chị em kém tài thiếu đức trong cộng đoàn ?

          Mừng lễ các Thiên thần Hộ thủ là mừng chính tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta qua các vị Thiên thần ngày đêm vẫn ở bên cạnh chúng ta. Biết được tình yêu của Chúa qua sự hướng dẫn của các Thiên thần Hộ thủ, chúng ta hãy rèn luyện lương tâm của mình cho nhạy bén trước những cám dỗ ngọt ngào của xã hội hôm nay; rèn luyện ý chí cho mạnh mẽ để dám từ khước trước những lời mời gọi hấp dẫn; và nhất là củng cố tình yêu cho sâu đậm để chúng ta biết quy hướng tất cả mọi sự về Chúa.

 

Bài: Tuệ Mẫn & Video: TGPSaigon.net