SINH LỢI THEO NHƯ THÁNH Ý CHÚA

Thứ Tư tuần 33 TN

2 Mcb 7:1.20-31; Lc 19:11-28

SINH LỢI THEO NHƯ THÁNH Ý CHÚA

“Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có,
thì sẽ được cho thêm; còn ai không có,
thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi”.
(Lc 19,26)

Dụ ngôn hôm nay nhằm mục đích tiên báo về ngày phán xét chung, ngày Chúa quang lâm Chúa sẽ trở lại trần gian để phán xét tất cả mọi người. Thiên Chúa sẽ phán xét mỗi người, mỗi hành vi tùy theo ân huệ Người ban và người đó đã sử dụng sinh lợi cho Chúa như thế nào trong cuộc đời.

          Sau khi lãnh nhận vương quyền trở về, ông chủ cho gọi những đầy tớ đã được giao phó “của cải” để chất vấn họ. Mỗi người phải phúc trình cho ông về việc họ đã sinh lợi số của cải đó như thế nào. Ai nỗ lực sinh lợi sẽ được phần thưởng xứng đáng, còn kẻ lười biếng sẽ nhận lấy án phạt từ ông.

          Dụ ngôn nén bạc mời gọi mỗi người chúng ta ý thức trách nhiệm với tư cách là người có niềm tin. Ðức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. “Một đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đức tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao: chúng ta có giữ đạo, nhưng chưa thực sự sống đạo.

          Đồng tiền có đầu tư mới sinh lợi. Nhưng cuộc đầu tư nào cũng mang tính bấp bênh. Càng muốn làm giàu, thì càng phải chấp nhận tính rủi ro của cuộc đầu tư. Đó là quy luật kinh doanh trên thương trường. Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mượn hình ảnh của việc đầu tư để nói về sự dấn thân của người có niềm tin. Mỗi người khi sinh ra ở đời – có thể không ai giống ai – nhưng đều có một số vốn liếng Thiên Chúa ân cần trao phó cho riêng mình. Đó là thời giờ, sự sống, là các tài năng, và nhất là Đức tin.

          Cuộc đầu tư nào cũng bao hàm những bất tất, rủi ro; một đức tin sống động cũng hàm chứa nhiều hy sinh, mất mát. Nhưng chúng ta tin rằng chính lúc chúng ta mất mát là lúc chúng ta được lợi lộc, chính lúc chúng ta quên mình là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi được vui sống. Ðó phải là bài trường ca trong cuộc sống của chúng ta.

          Đức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đứt tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao. Không, Chúa không chấp nhận chúng ta là một người như thế, mà trái lại, Ngài muốn chúng ta đem số vốn mà Ngài đã cấp cho để đầu tư, để phát triển, hầu sinh lời.

           Lời Chúa hôm nay loại trừ mọi thái độ ươn lười, lối sống được chăng hay chớ, an phận thủ thường. Và mời gọi chúng ta có trách nhiệm hơn, vững bước hơn, đúng hướng hơn trên hành trình đức tin của mình. Để biết ưu tiên đầu tư cho những giá trị chân thật và vững bền bằng thái độ luôn đón nhận và cộng tác với ơn Chúa. Xin Chúa ban ơn nâng đỡ, để giữa những lam lũ vất vả của đời thường, chúng ta luôn biết dấn thân, dám dấn thân cho những chọn lựa vì Nước Trời, vì cuộc sống vĩnh cửu và đích thực của chúng ta. 

          Chúa muốn dạy con rằng, cuộc sống của con chỉ có ý nghĩa khi sống cho Chúa, khi con biết miệt mài phục vụ công cuộc của Chúa. Xưa nay con còn sống cho cái tôi ích kỷ của mình, con còn quy những lợi lộc về cho con. Con đã sai lầm vì đã hướng cuộc sống về mình thay vì hướng về Chúa và tha nhân. Bởi đó con đã lười biếng, không muốn dấn thân, không muốn phục vụ. Con đã để cho những khả năng Chúa ban trở nên hao mòn uổng phí.

          Khi bước vào trần gian, mỗi người tín hữu được Thiên Chúa trao ban rất nhiều “tài sản”: sự sống, sức khỏe, tài năng, công việc, bậc sống… cùng với trách nhiệm sinh lợi và làm sáng danh Chúa trên trần gian. Như những người đầy tớ trong dụ ngôn hôm nay, mỗi người cũng phải phúc trình trước mặt Chúa về việc sinh lợi số “tài sản” đó như thế nào khi Ngài đến lần thứ hai. Giờ này, mỗi người đang làm gì với tài sản của Chúa: chôn dấu rồi nghỉ ngơi hay nỗ lực sinh lợi để đáp trả lại sự tín nhiệm của Chúa dành cho mình.

          Dụ ngôn nhắc nhở mỗi người chúng ta là đầy tớ hay người quản lý những nén bạc của Thiên Chúa. Những nén bạc ấy có thể là của cải vật chất, có thể là của cải tinh thần, có thể là của cải thiêng liêng, có thể là phương tiện giúp ta nên thánh hay đạt tới hạnh phúc viên mãn tròn đầy. Dù là một nén, 5 nén hay 10 nén, điều quan trọng là chịu khó sinh lời trên vốn liếng Chúa trao phó. Điều đó có nghĩa là nếu được trao của cải vật chất hãy biết sử dụng nó sao có lợi cho mình và tha nhân; nếu là của cải thiêng liêng gồm đức tin, đức cậy, đức mến, hay các nhân đức khác, chúng ta phải làm cho các nhân đức ấy triển nở; nếu là phương tiện giúp nên thánh như lời Chúa và các bí tích, chúng ta phải tận dụng các phương tiện ấy để đức tin, đức cậy, đức mến được lớn lên…

          Đừng vì lý do gì mà làm cho món quà cuộc sống bị chôn vùi, không tiến triển, mà ì ạch; trái lại, chúng ta hãy nỗ lực để nén bạc cuộc đời của chúng ta được gia tăng, làm lợi cho Chúa, cho Giáo Hội và cho mọi người.

Bài: Tuệ Mẫn & Video: TGPSaigon.net