Chúc mừng ơi! Xin đừng giảng và dạy đời!

Chắc có lẽ không chỉ riêng ai nhưng cả nhà thờ phải lắng và lặng để rồi đi đến hồi kết với sự ngao ngán tột độ sau khi lời chúc mừng cuối Lễ của vị đại diện hội đồng Mục Vụ bị dập tắt !

Thánh Lễ đã dài hơn 1 tiếng giữa tiết trời vào hè nóng bức. Dĩ nhiên không ai muốn và vì lòng mến nên đã hiện diện trong Thánh Lễ. Với những người gần xứ thì không đáng ngại nhưng có những người phải vượt đường dài cả nửa ngàn cây số để đến tham dự Thánh Lễ.

 

Trước khi Thánh Lễ khép lại, Cha “chủ xị” đã ngỏ lời cảm ơn cộng đoàn dân Chúa thay cho quý linh mục tu sĩ hôm nay mừng Lễ. Kế đến, phép lịch sự cũng như xã giao hay nhân bản thì dĩ nhiên vị đại diện của hội đồng Mục Vụ tiến đến trước bàn thờ để “thi hành phận sự”.

 

Và, chuyện gì đến sẽ đến !

 

Một bài chúc mừng không như mọi người mong đợi. Nếu là tâm tình gói ghém tình cảm thì cộng đoàn còn có thể ráng lắng nghe người đó nói. Thế nhưng rồi bài chúc mừng khởi đi từ tâm tình của nhà văn nào đó viết cách đây 70 năm. Chưa hết ! Sau thời gian 70 năm thì cộng đoàn lại nghe những khó khăn gian khổ của việc tu trì từ thập niên 80.

 

Vẫn chưa hết ! Vị đại diện còn trích dẫn những câu Kinh Thánh xem ra là ngoạn mục nhưng chả ăn nhập gì đến ý nghĩa của Thánh Lễ tạ ơn Ngân Khánh Khấn Dòng. Và, cũng chưa hết, bài chúc mừng đó được sáo ngữ đến độ ví von quý cha quý thầy mừng lễ như con thuyền lướt sóng. Khuyến mãi thêm cho bài giảng (đúng nghĩa hơn cho bài cảm ơn) là nói về việc Chúa Giêsu Phục Sinh.

 

Lòng nhẫn nại và chịu đựng của con người có giới hạn của nó để rồi vài linh mục đồng tế không nhịn được nữa mà nói khá lớn tiếng : “Chúc mừng chứ không phải giảng Lễ ! Đủ rồi !”.

 

Dường như những tiếng kêu đó cũng không ngăn được “dòng nước lũ tràn trề” đang chảy nơi vị đại diện. Bài giảng vẫn tiếp tục cho đến lúc những người cầm hoa phải khều để vị đại diện đó đáp.

 

Một Cha có lẽ chịu không nổi nên buột miệng hơi to tí : “Bài này còn hay hơn bài giảng của Cha hồi nảy giảng mừng Ngân Khánh nữa !”

 

Có lẽ mỗi người một cách nghĩ và tôn trọng người khác nhất là những dịp Lễ tạ ơn, dịp mừng tân chức – tân khấn để rồi cần nhìn đến bài cảm ơn và chúc mừng sau Thánh Lễ. Tưởng nghĩ có cần thiết phải giảng cho các cha và cộng đoàn dân Chúa trong bài cám ơn và chúc mừng không ?

 

Thú thật, đã từ lâu, mong Lễ long trọng nào mà chủ tế ban phép lành xong thì chạy ngay chứ không can đảm đứng lại để nghe lời cảm ơn cũng như chúc mừng. Chỉ có khi chưa ban phép lành thì đành phải đứng lại như Thánh Lễ tạ ơn Ngân Khánh Khấn Dòng này.

 

Thiết nghĩ con người sống với nhau cần tấm lòng chứ không cần ngữ nghĩa mà là ngữ nghĩa sáo rỗng như là : Bài giảng của Cha … chúng con hết lòng khắc cốt ghi tâm … Công đức hy sinh của Đức Cha … chúng con không thể nào kể xiết … nghe xem ra về mặt ngữ nghĩa thì hay và đẹp nhưng điều con người cần với nhau hơn cả chính là tấm lòng. Dĩ nhiên cũng cần có lời cảm ơn, lời chúc mừng nhưng xin hết sức ngắn gọn và đủ ý.

 

Vừa rồi, một Dì của nữ tu kia khấn trọn nhờ chỉnh sửa bài cảm ơn. Dĩ nhiên bài đó bị cắt đi phân nửa do từ ngữ sáo rỗng cũng như bệnh hình thức. Kết quả là nữ tu khấn trọn cao hứng dùng những từ … có cánh.

 

Câu chuyện chẳng vui sau Thánh Lễ tạ ơn Ngân Khánh phải chăng là bài học chung cho những ai phải thực thi sứ vụ cảm ơn hay chúc mừng sau Thánh Lễ. Dĩ nhiên cần có những ngôn từ xứng hợp nhưng không cần thiết phải hoa mỹ hay như bài đại giảng sáng nay.

 

Dĩ nhiên những tâm tình ghi ra không hề phê phán hay chỉ trích. Phải chăng đây là những dòng tâm sự để chia sẻ cho cộng đoàn để đừng phải đi vào vết xe đổ là đừng biến bài cảm ơn hay chúc mừng thành những bài đại giảng hay dạy đời người khác. Ai ai cũng biết là những lễ lớn thì đã khá dài thế cho nên bài cảm ơn hay chúc mừng nên ngắn gọn.

 

Tưởng nghĩ cũng nên nhớ đến lời của Đức Cha Emmanuel Nguyễn Hồng Sơn – Giám Mục Giáo Phận Bà Rịa nói về lời cảm ơn sau Thánh Lễ Ban Bí Tích Thêm Sức tại giáo xứ kia. Đức Cha Emma nói rằng không cần phải cảm ơn rằng Đức Cha đã bớt chút thời gian, không quảng ngại đường xa … vì việc Ban Bí Tích Thêm Sức là nhiệm vụ và trách nhiệm của Giám Mục nên không phải cảm ơn và đừng khách sáo !

 

Người Giồng Trôm