CHÚA NHẬT XXVIII TN C (Lc 17, 11-19)

Một chuyên gia người Mỹ đang làm việc ở Brazil đã kể một câu chuyện như sau :

“Nó chưa thể quá sáu tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp thủ đô Rio de Janeiro, Brazil.
Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng dạy, thì bông thấy có ai đó đập nhẹ vào tay. Tôi dừng: không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần này tôi quay hẳn người lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt, cũng có thể đó là do tôi có cám giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.
– Bánh mì, ông ơi!
Nếu sống ở Brazil, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:
– Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này? Tôi gọi.
Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé này lại làm tôi ngạc nhiên.
Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.
Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt gí vào cửa kính, quan sát.
– Nó làm cái quái gì thế nhỉ? Tôi nghĩ.
Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Brazil ngước nhìn khách lạ người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói:
– Cám ơn chú!
Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn:
– Cám ơn chú nhiều lắm ạ!
Lúc đó, nếu có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó. Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất. Khi tôi viết bài này tôi vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi mua chiếc bánh mì cho thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cám thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cám ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cám ơn – thực sự cám ơn – vì những gì họ làm cho chúng ta. Hãy dành thời gian để nói những lời cám ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cám ơn cả.”

 

Hôm nay, bài Tin mừng cho chúng ta một bài học về văn hóa “cảm ơn” với câu chuyện về mười người phong hủi được chữa lành nhưng chỉ có một người quay lại cảm ơn Chúa đã chữa mình khỏi bệnh. Trong câu chuyện trên chúng ta bắt gặp suy nghĩ của viên chuyên gia Hoa Kỳ khi nghĩ về những trẻ em lang thang tại Brazil : “Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé này lại làm tôi ngạc nhiên…” Vâng, ngạc nhiên vì nó biết nói lời cảm ơn. Đức Giêsu có lẽ cũng nghĩ như thế khi Ngài làm phép lạ chữa cho 10 người phong cùi, họ khỏi bệnh xong rồi, họ vui mừng và thế là quên luôn chuyện cảm ơn người giúp mình, bởi vì họ cũng là những người đường phố…Và thiết tưởng, Ngài cũng ngạc nhiên vì một người trong số họ đã quay lại để cám ơn Ngài.

 

Chúng ta đã từng đi công tác hoặc du lịch ở nước ngoài hay tiếp xúc với người ngoại quốc thì thấy dù quen hay không, câu nói cửa miệng của họ luôn là “Yes, please” “No, Thank you”  hoặc “Excuse me”. Những lúc như thế sao ta cảm thấy gần gũi và thân thương đến lạ và không khỏi chạnh lòng sao người Việt chúng ta đang mất dần nét văn hóa “cám ơn” thì phải ? Nói là “mất” vì trước đây khi chúng ta còn nghèo, nhưng lại giàu tình cảm và sẵn lòng biết ơn thế! Cái ngày xưa ấy thật cũng chẳng xa là mấy… Nhớ lại những lúc đi trên đường, dù còn rất xa mới rõ mặt người đối diện, nhưng cả hai bên đã cất cao lời chào. Dù cả hai có chênh lệch tuổi tác, khác giới, dù quen hay không. Tiếp sau lời chào đó bao giờ cũng kèm theo câu: “ dạ không dám, cám ơn cụ! ( hay cô, dì , chú, bác, anh, chị…)! Xin phép ..(cụ …) tôi đi! Nét đẹp đó giờ còn nhưng hiếm gặp lắm! Người ta nói phú quí sinh lễ nghĩa! Giờ đa số người Việt đã thoát nghèo, thì lễ nghĩa ắt phát triển! Lễ nghĩa ở đây không chỉ bao hàm việc lễ hội, thăm hỏi, quà cáp..v.v mà cần lắm cả văn hóa cám ơn !

Người lớn thường dạy cho con trẻ biết thưa gửi, cảm ơn từ khi con bé. Thiết nghĩ đó là một điều hết sức bình thường. Thực ra cái điều chúng ta cho là bình thường ấy và đôi lúc chúng ta lại xem việc cám ơn là lời khách sáo nên lâu dần bản thân chúng ta cũng quên luôn là cần phải biết nói lời cảm ơn khi có sự trợ giúp từ người khác. Thói quen tưởng như vô hại đó từ mỗi con người đến toàn xã hội, diết rồi trở thành một tai họa khi ai cũng trở nên vô cảm trước mọi nỗ lực giúp đỡ của những người xung quanh dù công việc ấy là lớn hay nhỏ.

Thái độ biết ơn diễn tả sự nhìn nhận chính mình; và chính khi nhìn nhận hiện trạng con người thật của mình, người ta thăng tiến. Bởi vậy, trong khi nhiều người mặc cảm nghĩ rằng khi nói tiếng cám ơn thì giá trị của mình bị hạ thấp; nhưng thực ra, khi biểu lộ thái độ như thế, họ được xem là người có nhân cách.

Trong cái nhìn đức tin thì lòng biết ơn không chỉ dừng lại là phép lịch sự trong phép xã giao thường nhật mà phải là thái độ của trách nhiệm loan truyền hồng ân bao la của Thiên Chúa. Cũng như anh chàng Samari trong Tin mừng, anh ta đã không dừng lại lời cảm ơn Đức Giêsu mà hơn thế nữa anh còn “lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa” (câu 15 ). Vì thế, người tín hữu cũng không dừng lại ở việc xin lễ tạ ơn, dâng hoa tạ ơn …mà còn phải biết rao truyền lòng từ bi của Chúa cho những người xung quanh để họ cảm nhận được tình thương của Chúa đối với nhân lọai.

Như con cái thường quên mất ơn cha mẹ, chúng ta cũng dễ quên ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Xin Chúa thương thức tỉnh lòng chúng con để cuộc đời con mãi là lời ca tri ân tình thương Chúa đến muôn đời. AMEN