CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN A  (Mt 18,15 -20)

Một thiếu phụ bước vào quán nhậu, bình tĩnh tiến đến trước mặt chồng mình đang ngồi uống rượu với mấy người bạn. Cô nói rằng : “Tôi tưởng mình bận việc quá không thể về nhà ăn cơm tối nên đem cà mèn đến đây cho mình”. Nói xong cô ta ra về. Ông chồng ngạc nhiên vì thái độ của vợ. Ông quay sang mở nắp cà mèn, té ra trong đó chẳng có thức ăn gì chỉ có một mảnh giấy viết mấy chữ : “Tôi mong mình ăn ngon miệng. Vợ con mình ở nhà cũng ăn như thế !”. Đọc xong tờ giấy anh chồng bỗng tỉnh rượu kiếu từ các bạn ra về.

Thông thường ai trong chúng ta cũng thích thú đón nhận những lời khen ngợi, tán dương, muốn người khác nhận ra những điểm hay, cái tốt nơi mình, còn những cái xấu , cái dở thì không muốn ai đụng đến đúng như các cụ ngày xưa dạy : “tốt khoe, xấu che”. Vì thế, nhắc cho một người nhận ra lỗi lầm và mời người ấy sửa lỗi là một việc rất tế nhị, rất dễ đụng chạm đến tự ái của người ấy. Người thiếu phụ trong câu chuyện trên đã làm được sự tế nhị đó khi góp ý cho chồng mình hãy quan tâm đến gia đình hơn là xa đà vào những cuộc nhậu vui vẻ với bạn bè.

Bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu cũng dạy chúng ta hãy khéo léo sửa lỗi cho nhau như thế: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh hãy đi sửa lỗi nó” (Mt 18,15). Như vậy, đây là một bổn phận, một trách nhiệm trong cộng đoàn. Bổn phận này rất khó làm vì nó gây khó chịu cho người lỗi phạm.

Đức Giêsu đề nghị chúng ta theo tiến trình ba bước. Trước hết hãy sửa lỗi anh em trong chốn riêng tư, kín đáo, để có sự tôn trọng họ. Nếu anh em còn cố chấp thì đem theo một hay hai người có uy tín giúp họ nhận thức rõ về tội của mình. Nếu họ cũng không nghe thì phải trình với vị có trách nhiệm trong Hội Thánh để giúp họ có thái độ dứt khoát nhận lỗi sửa mình.

Như thế, tội lỗi nào cũng liên hệ với cộng đoàn, lỗi lầm nào cũng xúc phạm đến Chúa và thiệt hại cho anh em. Nhưng tội lỗi là điều không sao tránh khỏi trong các cộng đoàn, cho dù cộng đoàn ấy là do chính Chúa thiết lập. Giáo hội thánh thiện, nhưng cũng bao gồm những tội nhân. Vậy việc sửa lỗi trong cộng đoàn là điều phải có, cho dẫu là một việc rất ái ngại, vì nó đụng đến cái thành trì kiên cố nhất của con người, đó là “cái tôi” đầy kiêu hãnh.

Henry Ford có nói: “Đừng chỉ lo tìm lỗi lầm nhưng hãy tìm cách chữa trị”. Vậy phải chữa trị cách nào? Hay nói cách khác, thái độ nào cần phải có khi sửa lỗi cho anh em?

Trước hết, hãy bày tỏ một tâm tình yêu thương họ. Hãy nghĩ rằng đây là công việc giúp đỡ anh em nên tốt: Đừng lên án, chỉ trích gay gắt, nhưng luôn tế nhị dịu dàng. Tán dương ưu điểm của họ, và cho họ thấy việc sửa đổi lỗi lầm cũng dễ dàng thôi.

Thứ đến, hãy kính trọng họ cách chân tình, luôn giữ thể diện cho họ đừng chà đạp lòng tự ái của họ. Vì chính chúng ta cũng không hoàn hảo, cũng tội lỗi yếu đuối như bao người, nên khiêm tốn nhận mình cũng lầm lỗi. Hãy đặt câu hỏi cho họ thấy lỗi của họ, và kiên nhẫn lắng nghe, khích lệ họ sửa đổi.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết cách sửa lỗi cho anh em bằng thái độ kính trọng và yêu thương họ. Nếu anh em có thiện chí sửa lỗi chúng con, xin cho chúng con có đủ khiêm tốn và thành khẩn để hoán cải chính mình. Xin khuyến khích chúng con giải hoà với nhau để Giáo hội sớm hiệp nhất và để Chúa luôn hiện diện giữa chúng con. Amen.