CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN C (Lc 13, 22 – 30)

Để tham dự kỳ thi quan trọng nhất trong đời, Lê Thị Hoài Thương cùng bố vượt hành trình 38 tiếng bằng xe khách sau khi gia đình bán một con bò lấy tiền lộ phí. Bố của Thương, một nông dân, không muốn con gái mình cũng cắm mặt trên cánh đồng như ông. Để có tiền cho con đi thi, gia đình cô gái 18 tuổi này bán một con bò được gần 14 triệu đồng.

Vừa qua, 1,9 triệu học sinh trung học dự các kỳ thi vào đại học và cao đẳng ở Việt Nam. Con số đó cho thấy tốc độ hiện đại hóa nhanh chóng và thế hệ trẻ ngày càng coi tấm bằng đại học là hành trang cần thiết vào đời.

Vấn đề là hệ thống giáo dục chưa phát triển kịp để đáp ứng đủ nhu cầu. Với gần 97 triệu dân, Việt Nam chỉ có khoảng 400 trường đại học và cao đẳng, trong khi Mỹ có 310 triệu dân và hơn 4.400 trường. Tỷ lệ sinh viên của Việt Nam chỉ bằng một nửa của Thái Lan và bằng một phần ba của Hàn Quốc.

Thậm chí các trường đại học trung bình của Việt Nam cũng có tỷ lệ chọn đầu vào cao tương đương những trường đại học danh tiếng của Mỹ.

Trên đây là một trong muôn vàn trường hợp để nói lên sự cạnh tranh gay gắt để chen chân vào đại học, một cánh cửa rất hẹp cho các sĩ tử chúng ta. Để được vào cánh cửa đó, đòi hỏi không chỉ nỗ lực của bản thân các bạn trẻ mà còn đòi hỏi cả sự cật lực của cả gia đình, thậm chí cả gia tộc.

Hôm nay, trong bài Tin Mừng, chúng ta cũng bắt gặp cái cửa hẹp đó, cái cửa hẹp này không phải đơn giản dẫn các cô cậu học trò đến trường Đại học mà cao trọng hơn, quý giá hơn đó là dẫn tất cả con người chúng ta đến sự sống đời đời.

Đức Giêsu bảo các môn đệ và những người thời bấy giờ: “Hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”. (câu 24 ). Ngài bảo thế và Ngài đã làm gương. Ngài đã đi qua cửa hẹp của con đường Thập Giá. Ngài đã đi qua cửa hẹp của sự vâng phục, vâng phục đến hy sinh mạng sống. Ngài đã đi qua cửa hẹp của sự nhục nhã, bị người đời khinh chê. Ngài đã vượt qua tất cả và đã chiến thắng để đem sự sống đến cho con người. Vì yêu thương mà Ngài đã kiên trì vượt qua những khó khăn trở ngại để chiến thắng. Mặc dù là Con Thiên Chúa, Ngài không ỷ lại, không tự hào, nhưng với tất cả sự khiêm nhường và nhẫn nhục, mang lại chiến thắng, chứng tỏ tình yêu thương của Ngài. Chính vì thế Ngài kêu gọi mọi người đi trên con đường chiến thắng đó .

Trong mọi thời đại, loài người luôn đi tìm con đường sự sống. Biết bao người đã nhìn thấy được con đường nhưng họ vẫn đi tìm, vì con đường mà họ nhìn thấy không đúng như họ mong muốn, nên họ cứ mãi đi tìm, để rối đành ôm nỗi hận trong sự thất bại. Rất nhiều người không muốn đi trên con đường mà họ đã có được chiếc chìa khóa trên tay, họ không muốn mở cửa con đường, vì họ không muốn bước vào: nó chật hẹp quá, nó khó khăn quá và nhiều lúc không biết con đường đi đến đâu mới đạt được mục đích. Chiếc chìa khóa họ có trong tay trở nên vô dụng, vì không giúp gì được cho họ. Họ cũng đành ôm nỗi thất bại trong cuộc đua về đích.

Chúng ta, những người của thời đại mới, Đức Giêsu cũng trao cho mỗi người chiếc chìa khóa của con đường sự sống: “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp”. Chúng ta đã nghe, đã biết rất nhiều. Chúng ta biết rất rõ con đường dẫn đến sự sống là con đường như thế nào. Nhưng chúng ta lại không muốn đi vào con đường hẹp đó.

Trước tiên vì quá ỷ lại vào sức khỏe. Chúng ta ngỡ rằng thời gian còn dài, nên cứ mặc tình tìm sự hưởng thụ cho thân xác mà một ngày kia nó sẽ bị tiêu hao đi, vậy mà nó vẫn được phục vụ hết sức chu đáo, nhiều khi quá mức cần thiết, để rồi bất chấp tất cả, bất chấp cả tiếng nói của lương tâm ngay chính, bất chấp cả tiếng nói của con tim yêu thương, bất chấp cả tiếng kêu than của sự bất công mà chúng ta đã gây nên.

Chúng ta cũng ngỡ rằng, mình làm một số việc mà mình cho là đạo đức, những việc đó bảo đảm an toàn cho sự sống vĩnh cửu. Chính vì thế, chúng ta cứ cho con người mình thoải mái trong lời nói, trong suy tư, trong những toan tính, và trong cách đối xử với người khác. Coi chừng chính những gì chúng ta ngỡ là đạo đức theo như mình nghĩ. Những gì chúng ta cho là bảo đảm, nó sẽ phản bội chúng ta. Không lẽ cuối cùng chúng ta sẽ lãnh nhận một câu nói phủ phàng :” Ta không biết các ngươi từ đâu tới” ? (câu 27 )

Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa cho chúng ta biết đi đúng vào con đường dẫn  đến sự sống và can đảm bước đi cho đến cùng, cho dù nó rất hẹp rất cần sự cố gắng hết sức của chúng ta. Amen