CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN A (Mt 13,44 -52)

Nhà bác học Edison cần tính dung tích một bóng đèn hình quả lê, ông giao nhiệm vụ đó cho trợ lý Chapton . Hơn một tiếng đồng hồ, Chapton loay hoay mãi với các công thức dày đặc mà vẫn chưa tính ra. Edison đi qua, nói: “Có gì phức tạp lắm đâu!”. Ông mang chiếc bóng đèn ra vòi, hứng đầy nước và nói với Chapton: “Anh đổ nước vào ống lường, xem dung tích là bao nhiêu. Đó là dung tích của bóng đèn”.

Từ câu chuyện trên ta thấy người thông minh là người có khả năng vượt trội về mặt trí tuệ so với nhiều người khác. Việt Nam cũng có nhiều câu chuyện về người thông minh như Trạng Quỳnh, Trạng Trình, Lê Quý Đôn… và có lẽ chỉ số IQ (Intelligence Quotient) không hề xa lạ với nhiều người Việt Nam, đặc biệt là những người làm công tác y tế và giáo dục. Về khái niệm, hầu hết mọi người đều có được ý niệm trực giác về trí thông minh. Có nhiều từ dùng để chỉ những khác biệt về mức độ thông minh như sáng dạ, lanh lợi, thông minh, tài tình, khôn ngoan, láu lỉnh và chậm thông minh như : chậm hiểu, tối dạ, ngu đần, đần độn v.v…Mấy năm gần đây, một số chương trình quảng cáo trên truyền hình về thực phẩm, sữa cho trẻ em cũng thường nhắc đến chỉ số IQ, đến quan hệ giữa thông minh và trí não. Điểm cần nhấn mạnh trước tiên là chỉ số IQ không phải là bất biến. Ngoài yếu tố dinh dưỡng hợp lý, tùy thuộc hoàn cảnh giáo dục, môi trường giao tiếp và môi trường văn hóa cộng với sự năng động của cá nhân, chỉ số IQ có thể thay đổi trong từng thời gian.

Một câu hỏi được đặt ra : tôi có phải là người khôn ngoan không ? Nếu sự thông minh, khôn ngoan ở đời được đánh giá qua chỉ số IQ, thì sự khôn ngoan ở đạo được đánh giá qua chỉ số gì ? Xin thưa rằng sự khôn ngoan ở đạo được đánh giá qua câu chuyện dụ ngôn của bài Tin mừng hôm nay.

Trước hết, người tín hữu khôn ngoan là người biết chọn lựa đúng : người nông dân trong dụ ngôn tình cờ phát hiện ra kho báu trong thửa ruộng mình đang cày thuê, anh ta đã làm gì ? Anh ta đã về bán đi tất cả những gì mình có để mua thửa ruộng ấy không phải vì thửa ruộng ấy màu mỡ, cũng chẳng phải vì thửa ruộng ấy gắn liền với đời tá điền của anh. Nhưng chính bởi vì thửa ruộng ấy có kho báu, kho báu mà ông chủ ruộng không biết, chỉ có anh biết mà thôi. Một bài tính có lãi, mà lãi rất lớn, tội gì không làm ! Trong cuộc hành trình đức tin cũng thế, để có thể trung tín với Tin mừng, để có thể theo Chúa đến cùng trên con đường hẹp, chúng ta cũng phải biết khôn ngoan chọn lựa và cuộc chọn lựa này không kém phần cam go, không thiếu những hy sinh về vật chất, niềm đam mê và cả tình cảm nữa.

Thứ đến, người tín hữu khôn ngoan là người miệt mài tìm kiếm những giá trị vĩnh hằng. Dụ ngôn thứ hai cho chúng ta hình ảnh của một người đi buôn ngọc. Khác với anh nông dân ở dụ ngôn trên : anh nông dân “tình cờ” phát hiện ra kho báu, còn người buôn ngọc này ông ta đã phải dành thời gian nhiều năm, nhiều tháng để đi “tìm kiếm” viên ngọc qúy. Ông ta cũng bán hết gia tài của mình để mua viên ngọc ấy vì ông ta biết rất rõ giá trị của viên ngọc. Lại một bài tóan lời – lỗ cho một kết quả lời to, tội gì không làm ! Hành trình đức tin cũng là một cuộc lên đường tìm kiếm những giá trị siêu nhiên. Hạnh phúc cho chúng ta khi chúng ta đã tìm được giá trị siêu nhiên đó, chúng ta những người Kitô hữu, chúng ta đã có may mắn phát hiện được viên ngọc quý đó, đó là gì ? Thưa đó chính là nhận biết Thiên Chúa. Thế nhưng, chúng ta có dám làm như người thương gia kia là bán hết gia sản để mua viên ngọc, chúng ta có dám can đảm từ bỏ mọi sự sau khi khám phá ra Đức Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống không ? Nhận biết Chúa là ơn nhưng không ta được nhận lãnh từ bố mẹ, gia đình… còn dám từ bỏ mọi sự thế gian mà theo Chúa thì ….khó quá phải không các bạn. Xin Chúa giúp chúng ta, vì cậy sức chúng ta, chúng ta chẳng làm được gì cả