CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH A (Ga 10,1-10)

Xin mời các bạn cùng đọc một đọan trong “ Nhật ký truyền giáo” của Cha Piô Ngô Phúc Hậu : “Hôm nay là ngày Chúa nhật : cha phó dâng lễ sáng. Mình đi qua đi lại xung quanh nhà thờ, để tạo bầu khí trang nghiêm cho giờ lễ. Nhà thờ chưa đầy người, thế mà có một chú bé đứng chầu rìa ở bên cửa hông. Mình vỗ vai em :

– Con vô đi, trong kia còn chỗ

Em quay ngoắt một cái, chạy vọt xuống cửa phía dưới. Lại đứng chầu rìa. Lòng tự ái lãnh đạo bốc lên tới lỗ mũi. Mình dằn cơn nóng xuống, thủng thỉnh đi theo em. Mình lại vỗ vai em :

– Trong kia còn nhiều chỗ lắm .

Em chuồn. Mình nắm tay em kéo vô. Em dạng chân chống chỏi. Nhân đức hiền lành xì ra ngoài hết. Mình nghiến răng lại, hai bàn tay sắt siết hai vai em :

-“Vô không ?”

Em tỉnh queo, nhỏng mỏ :

-“Con đi lễ chứ có làm gì đâu mà cha làm hung làm dữ” .

Mình thả lỏng hai tay. Em bước ra cổng, rồi biến mất trong dòng người.

Có lẽ em sẽ không bao giờ trở lại nữa. Mình nhìn lên bàn thờ, nhìn lên nhà tạm, rồi nhìn lên cây thánh giá. Ánh mắt của mình không dừng lại được ở bất cứ nơi nào. Nó đành nhắm lại, vì xấu hổ.

Em đã cho mình một bài học xứng đáng. Em là thầy của mình. Thầy ơi, vì con mà thầy đã từ giã thánh đường; vì con mà có lẽ thầy sẽ bỏ đạo. Xin thầy hãy trở lại, để lương tâm của con tìm được sự bình an.

Lạy Chúa! Đã nhiều lần vì quá năng nổ và hăng hái trong việc tông đồ nên con đã đóng vai của một người phá hoại thay vì người xây dựng cho nước Chúa, con đã cản đường cản lối làm cho nhiều người phải xa Chúa thay vì dẫn dắt họ đến gần với Ngài … Xin cho con luôn biết dành thời giờ để xét mình, để hồi tâm tưởng nhớ đến lời nói việc làm của con, và nhất là, xin cho con luôn biết kết hợp với Chúa trong thinh lặng và cầu nguyện để được Chúa hướng dẫn dắt dìu.”

Hôm nay là ngày thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu linh mục và tu sĩ. Từ hơn ba mươi năm nay, cứ đến mỗi Chúa Nhật thứ tư Mùa Phục Sinh, Giáo Hội dành riêng một ngày để kêu gọi tất cả các tín hữu cầu nguyện cho ơn kêu gọi. Nói đến việc cầu nguyện cho ơn kêu gọi linh mục và tu sĩ, thì có lẽ chúng ta nghĩ đến tình trạng hiện nay tại hầu hết các nước Tây Phương càng lúc càng có nhiều chủng viện phải đóng cửa, nhiều Dòng tu trống vắng, số linh mục và tu sĩ già nua thì càng gia tăng. Thế nhưng nói đến cầu nguyện cho ơn kêu gọi linh mục và tu sĩ tại Việt Nam của chúng ta, thì chắc chắn ai trong chúng ta cũng nghĩ rằng đất nước mình có nhiều ơn gọi và chắc cũng chẳng phảilo lắng như ở các nước Phương Tây. Tuy có dấu hiệu đáng mừng như thế, nhưng phải nhìn nhận rằng với xu hướng hưởng thụ ngày nay, cũng còn một số những linh mục, tu sĩ vẫn chưa dứt bỏ được lòng ham muốn thụ hưởng : đi xe hơi, ở nhà đầy đủ tiện nghi, ăn uống sang trọng, du lịch hết nước này đến nước khác…Còn với giáo dân, thì ai mang lại lợi ích cho mình thì chơi, ai không mang lợi đến thì hờ hững… Những chủ chăn đó có phải là mục tử như lòng Chúa mong muốn không ?

Chúa Giêsu là cửa chuồng chiên. Muốn đi vào đoàn chiên và phục vụ đoàn chiên thì người ta sẽ đi qua cửa chính mà vào, tất cả mọi lối đi vào khác đều là lối đi của quân trộm cướp. Qua hình ảnh này, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng, chỉ có một cung cách phục vụ duy nhất đó là phục vụ như Ngài đã phục vụ, nghĩa là sẵn sàng hiến thân cho và vì tha nhân mà thôi. Ai sống và phục vụ như Chúa Giêsu thì kẻ ấy thuộc về Ngài, còn ai sống ngược lại cung cách phục vụ của Ngài thì kẻ ấy chỉ là quân trộm cướp mà thôi.

Cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và tu sĩ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho Giáo Hội tại Việt Nam luôn được sống theo cung cách phục vụ của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy cầu xin cho các Giáo Xứ và các gia đình Việt Nam biết sống tinh thần phục vụ của Chúa Giêsu, ngõ hầu trở thành mảnh đất phì nhiêu trổ sinh nhiều ơn gọi phục vụ đích thực trong Giáo Hội. Amen.