CHÚA NHẬT 18 TN A (Mt 14, 13 – 21)

Tôi đọc được trong một cuốn sách truyện ngắn bằng tiếng Anh một câu truyện : “ Tiếng chuông trong đêm giáng sinh” : Hằng năm, cứ đúng 12 giờ đêm Noel thì trong một ngôi nhà thờ cổ kính, tiếng chuông sẽ ngân vang du dương, thánh thót như điệu nhạc thiên quốc, tiếng chuông ấy không phải từ gác chuông nhà thờ, nhưng là một âm thanh từ đâu đó trên không trung vọng đến. Thế nhưng, tiếng chuông ấy chỉ được nghe thấy với điều kiện là phải có một món quà quí giá  được đặt bên máng cỏ của Chúa Hài Đồng.

Đã bao mùa Giáng Sinh qua đi mà tiếng chuông du dương ấy vẫn chưa trở lại với dân chúng xứ này, họ vẫn nghe tiếng gió thổi vi vu giữa bầu trời tuyết lạnh. Có hai anh em cậu bé nọ quyết định cả năm hy sinh dành dụm để có thể mua quà tặng Chúa Hài Nhi nhân dịp lễ Giáng Sinh theo lời kêu gọi của Cha xứ.

Tối hôm lễ, từ chiều hai anh em đã khoác áo ấm, trùm khăn, đội nón đi bộ đến nhà thờ đó, bất chấp lớp tuyết cao cả thước phủ hai bên đường. Gần đến nhà thờ, hai anh em gặp một cụ già bị ngã qụy bên đường nằm bất động trên đống tuyết, bà không còn đủ sức để lê bước vì không có sự giúp đỡ của một ai. Hai anh em liền dừng lại cúi xuống tìm cách nâng bà dậy nhưng không thể được vì các cậu quá nhỏ, sức yếu. Sau cùng, cậu anh nói với em:  “Nếu chúng ta để bà một mình ở đây bà sẽ chết cóng, anh sẽ ở lại đây ôm bà để sưởi ấm cho bà, còn em, em hãy cầm lấy đồng tiền nhỏ này đem đặt bên máng cỏ tặng Chúa Hài Đồng. Đồng thời em tìm người đến đây để giúp bà cụ nhé”.

Đêm hôm đó, nhà thờ chật ních đoàn người bốn phương tìm về dự lễ. Đầu lễ, người người lần lượt tiến lên hang đá dâng Chúa Hài Đồng những món quà quí giá và hiếm lạ. Có một ông lãnh chúa tiến lên bàn thờ, trên tay ông là một triều thiên bằng vàng với mọi thứ đá quí và những hạt kim cương lấp lánh. Mọi người im lặng nín thở, thầm nghĩ là thế nào cũng được nghe tiếng chuông ngân nga, nhưng họ thất vọng ngay sau đó vì chỉ nghe tiếng gió hú mà thôi. Ca đoàn nhà thờ chuẩn bị hát bài nhập lễ. Tiếng đàn phong cầm vừa đệm được mấy nốt nhạc thì bỗng dưng im bặt. Từ lúc đó, trên trời cao ngất người ta bắt đầu nghe những tiếng chuông ngân nga khi bổng khi trầm thật du dương thánh thót như điệu nhạc thiên quốc.

Mọi người hồi hộp trong thinh lặng, họ đưa mắt nhìn về phía hang đá xem có ai đem lễ vật quí nào cho Chúa Hài Đồng chăng? Và họ trố mắt ngạc nhiên khi thấy một cậu bé đang hấp tấp vội vàng đặt lên bàn thờ đồng tiền và hớt hải kêu lên : “các bác ơi ! cứu người ! cứu người”.

Ai trong chúng ta cũng hiểu rằng : chắc không phải vì đồng tiền nhỏ của hai anh em cậu bé nọ dâng Chúa Hài Đồng đã làm cho tiếng chuông vang lên thánh thót du dương, mà chính là nghĩa cử bác ái của các cậu, chính là hơi nóng, thân nhiệt của cậu anh sưởi ấm cụ bà giữa trời tuyết lạnh, chính là sự nhiệt thành của cậu em chạy vội vàng đến nhà thờ để kêu cầu sự giúp đỡ của mọi

Phép lạ của Thiên Chúa thường bắt đầu bằng những đóng góp nhỏ bé và âm thầm của con người: Trong hai lần làm phép lạ hóa bánh ra nhiều : lần thứ nhất là lần được nhắc đến trong bài Tin mừng này (Mt 14, 13-21) và lần thứ hai (Mt 15, 32-39). Đức Giêsu đều cần đến sự đóng góp của con người vào phép lạ của Ngài. Lần thứ nhất với 5 cái bánh và 2 con cá, lần thứ hai với bảy chiếc bánh và ít cá nhỏ. Cả hai lần Chúa đã làm cho 4 đến 5 ngàn người ăn no nê. Nếu chúng ta sẵn sàng dâng cho Chúa một chút những gì chúng ta có thì biết bao người chung quanh sẽ được hưởng chung phép lạ của Thiên Chúa phải không các bạn ?

Có lẽ nhân loại của chúng ta không chết đói vì thiếu lương thực cho bằng vì thiếu tình thương. Những người đang chờ chết vì đói cũng là những người đang chờ từng nghĩa cử yêu thương của đồng loại. Những người giàu sang nhưng không biết chia sẻ cũng là những người đang chết dần trong tính ích kỷ. Con người cần có lương thực để sống, nhưng cũng rất cần có tình thương để tồn tại. Nếu mỗi người, ai cũng đóng góp phần ít ỏi nhỏ bé của mình, thì có lẽ thế giới này sẽ bớt lạnh lẽo hơn vì lòng ích kỷ

Không ai nghèo đến nỗi không có gì để cho người khác. Vì trao ban đích thực không phải là trao ban của cải vật chất, bởi vì của cải tự nó không phải là con người. Quà tặng đích thực chính là bản thân, trao ban đích thực là trao ban chính mình. Có hiểu như thế thì chúng ta mới thấy rằng dù nghèo hèn đến đâu, ai cũng có một cái gì đó để trao ban.

Thánh J. Chrysostone đã khẳng định: “Sự vĩ đại của bác ái không được đo lường theo số lượng mà theo sự phóng đạt của tâm hồn.” Pasquien Quesuel cũng đồng tình khi ông viết: “Trái tim phải thực hiện bác ái khi bàn tay làm không được.”

Chúng ta hãy bắt đầu bằng món quà nhỏ mọn, âm thầm có khi vô danh, không ai biết tới. Một giọt nước nhỏ bé là điều không đáng kể trong đại dương bao la, nhưng nếu không có những giọt nước nhỏ kết tụ lại, thì đại dương kia cũng chỉ là sa mạc khô cằn mà thôi.