CANH THỨC VÀ SẴN SÀNG

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG A

 

Danh ngôn Tây phương có câu: “Không nên để lại ngày mai những gì bạn có thể làm hôm nay”. Thiết nghĩ, câu nói ấy có  lẽ phù hợp cho chúng ta sống trong thời gian của Mùa Vọng. Bởi vì, đây là thời gian Giáo hội không chỉ muốn mỗi người chúng ta nên dành riêng và chú trọng hơn cho việc kiểm thảo lại đời sống của mình, mà còn mong muốn chúng ta sống triệt để hơn trước các giá trị của Tin Mừng trong từng giây phút thường ngày.  Nhờ đó đời sống và tâm hồn ra luôn sẵn sàng đón Chúa đến trong một Năm Phụng vụ mới, và cũng đón Chúa đến trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời mình.  Phụng Vụ Chúa Nhật I mùa Vọng  hôm nay đã mở ra cho chúng ta với lời mời gọi khẩn thiết từ Tin Mừng : “Hãy Tỉnh Thức”.

Tỉnh thức là gì? Về mặt thể lý, đó là trạng thái của một người không  mê ngủ, không ngà ngật mà là rất sáng suốt. Về mặt tâm lý, một người tỉnh thức đưa ra những suy nghĩ chính chắn, ít lầm lạc bởi một sự quân bình, an hoà từ nội tâm. Đó là người có khả năng hình thành những phán đoán với tầm nhìn  về cả chiều sâu lẫn chiều rộng của vấn đề. Với người Kitô hữu, “tỉnh thức” là một thái độ sống biết hướng từng giây phút cuộc đời mình về một hướng điểm duy nhất, đó là ơn cứu độ, là giờ phút cánh chung của đời sống mai sau, và có sự chuẩn bị sẵn sàng cho ngày ấy.

 Ngày ấy  được thể hiện từ những hình ảnh ân sủng mà ngôn sứ Isaia đã tiên báo trong bài đọc I. Đó là lời hứa ban thưởng sự sống và hạnh phúc viên mãn mà Thiên Chúa dành cho hết thảy mọi người. Vấn đề chúng ta phải làm  gì và có thái độ sống  như thế nào để đạt được những ân thưởng của Thiên Chúa.

Các hình ảnh từ bài Tin mừng như: hai người đàn ông đang làm ruộng; hai người đàn bà đang xay bột, là những hình thông thường, bình dị trong đời sống sinh hoạt hàng ngày của người Do Thái ngày xưa, và của chúng ta ngày nay, dù khác nhau ở địa phương, vùng miền, nền văn hóa… Đó cũng có thể là những trách nhiệm mà chúng ta phải đảm nhận trong từng vị trí, phận sự nhất định hàng ngày. Thế nhưng, biết đâu khi chúng ta đang làm việc, đang thực hiện những trách nhiệm rất nhỏ, rất thường ngày đó, Chúa sẽ đến và mời gọi chúng ta theo Ngài cách bất ngờ. Rất có thể, khi chúng ta chỉ lo mê mải chu toàn trách nhiệm, sao cho đạt hiệu năng cao nhất, được nhiều tiếng tăm nhất, thì Chúa sẽ đến và đưa chúng ta đi mà không báo trước. Hơn thế nữa, giờ Chúa đến đã được thánh Mátthêu ví như  hình ảnh “kẻ trộm đến nhà”. Trộm thì có thể đến bất cứ lúc nào và nằm ngoài dự đoán của gia chủ. Trộm chỉ đem lại cho gia chủ những điều bất an, nhưng nếu có sự chuẩn bị đề phòng trước thì không còn đáng ngại. Hình ảnh này nhằm nhấn mạnh thêm cho ý nghĩa : Giờ Chúa đến luôn luôn bất ngờ, không ai có thể dự đoán trước cho chính xác thời khắc nào, nhưng vẫn có thể chuẩn bị trước. Nhờ Lời Chúa mặc khải, chúng ta chỉ có thể biết  rằng nhất định Chúa sẽ đến trong cuộc đời mỗi người.Giờ đó mọi người sẽ phải đối diện trước mặt Chúa, sẽ trả lẽ về những gì mình đã sống, đã thực hiện và sẽ đón nhận sự phán xét từ Thiên Chúa cách công minh. Lúc đó, sự sống viên mãn, ơn cứu độ của cá nhân sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào những gì chúng ta đang sống trong hiện tại.

Do vậy, một thái độ tỉnh thức, cảnh giác và luôn phải chuẩn bị tư thế sẵn sàng để đón Chúa đến là thái độ cần có trong mỗi chúng ta. Thánh Phaolô trong bài đọc II đã không ngừng nhắc nhở chúng ta về điều này.

Thế nhưng, với chúng ta, tỉnh thức không có nghĩa là ngồi đấy chờ đợi giờ Chúa đến cách thụ động. Tỉnh thức cũng không có nghĩa là lúc nào cũng canh cánh bên lòng mối lo lắng, thấp thỏm vì sợ sệt, vì băn khoăn không biết khi nào Chúa đến. Ngược lại, tỉnh thức cũng không phải là thái độ bất cần mọi thứ, buông xuôi để cho ý Chúa tuỳ nghi định liệu. Mà tỉnh thức thực sự, là đối diện tốt với hiện tại trong sự sẵn sàng cho tương lai. Đó là thái độ chu toàn tốt việc bổn phận, là  chuẩn bị mọi mặt để có thể sẵn sàng đón Chúa đến bất cứ lúc nào trong cuộc đời mình. Bên cạnh đó, tỉnh thức còn thể hiện một lòng tín thác, tin tưởng trọn vẹn của chúng ta vào tình thương và quyền năng của Thiên Chúa.

Như một bác tài xế tỉnh thức là có thể đảm nhiệm tốt hành trình dài trong sự khát khao mong muốn nhanh chóng tới điểm đến ở cuối hành trình. Thế nhưng, trong thời gian diễn ra hành trình, bác ấy không thể bỏ qua mọi sự chỉ để chăm chắm, cố gắng tỉnh táo nhìn vào nền mặt đường trước mắt. Bác ấy không thể chỉ biết có hiện tại, là mặt đường đang liên tục trôi vụt qua mà thôi, nhưng để đến điểm cuối hành trình mà mình biết trước, và không để xảy ra sai sót nào trong suốt chặng đường, sự tỉnh thức của bác tài xế còn có cả mối liên hệ chặc chẽ giữa quá khứ, hiện tại và tương lai nữa. Được như thế, hành trình của bác mới có thể đảm bảo an toàn đến đích  mà không phải lo sợ gì. Bởi vì, nếu không có quá khứ, bác sẽ không có những kinh nghiệm cần thiết để vượt qua những chặng đường gồ ghề, lổm chổm mà bác từng đi qua. Cũng vậy, nếu không có tương lai, bác ấy sẽ không có tầm nhìn xa, trông rộng để có thể dự đoán, canh phòng những hiểm nguy khôn lường trước trên con đường. Chúng ta cũng vậy, sống tỉnh thức là biết đứng vững trên đôi chân hiện tại và nhìn về tương lại bằng ánh mắt của quá khứ. Sống tỉnh thức là thái độ không ngừng cảnh tỉnh mình, nhắc nhở mình bằng những kinh nghiệm đau xót trong quá khứ, bên cạnh một thái độ tỉnh táo và khiêm tốn cần phải tin tưởng vào tương lai.

Chính thái độ chuẩn bị, và tư thế sẵn sàng sẽ nối kết chúng ta giữa các phân mảnh của thời gian, đồng thời có thể giúp chúng ta can đảm, kiên trì chu toàn những bổn phận được trao cách tốt nhất, với hết khả năng hiện có của mình mà không phải áy náy băn khoăn. Như thế, chúng ta sẽ không còn phải bận tâm tính toán thua thiệt, hay lo sợ vì còn thiếu sót điều này, điều kia. Thế nhưng, bản chất con người là yếu đuối, là dễ bị ru ngủ bởi những yếu tố thường ngày vốn hấp dẫn của cuộc sống, nên thi hành việc tỉnh thức hàng ngày thực sự không phải là dễ dàng nói chi là cả một đời sống tỉnh thức?

Điều quan trọng của một thái độ tỉnh thức là một tấm lòng phó thác, cậy tin vào ơn Chúa. Khi có sự phó thác sẽ giúp chúng ta thấy bình an hơn khi mình đã cố gắng hết sức mà kết quả đạt được không như mong muốn. Sự phó thác còn giúp chúng ta nhận ra thân phận thấp hèn, giới hạn của chính mình mà luôn phải nương tựa vào quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa bằng một đức Cậy vững vàng, một lòng mến sâu xa.

Xin ơn Chúa soi sáng cho chúng ta biết tỉnh thức bằng việc thực thi Lời Chúa hàng ngày, bằng việc luôn gắn bó với sứ vụ, và chu toàn việc bổn phận được trao trong yêu thương, tín thác, hầu xứng đáng đón Chúa đến bất cứ lúc nào.

Học viện Đaminh