AI CẦN SÁM HỐI?

Suy niệm Chúa Nhật II Mùa Vọng, A

Is 11,1-10; Rm 15,4-9; Mt 3,1-12

 

Khi nói tới “sám hối”, ta thường nghĩ ngay tới người tội lỗi. Có tội thì mới cần sám hối. Nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay, những người mà thánh Gioan Tiền Hô kêu gọi sám hối, lại không phải là người tội lỗi, mà là người “đạo đức”. Họ là những người thuộc phái Sa đốc và Pharisiêu.

Phái Sa đốc gồm các tư tế. Họ là những người chủ sự các nghi lễ, là những người nắm giữ quyền cao chức trọng trong đạo, là những mẫu gương cho người khác noi theo. Còn phái Pharisiêu, tuy không phải là chức sắc trong đạo, nhưng họ là những người rất có uy tín trong đạo lúc bấy giờ, vì họ tuân giữ lề luật rất chặt chẽ. Thí dụ: luật chỉ buộc ăn chay mỗi năm một ngày vào Lễ Đền Tội. Vậy mà nhiều người Pharisiêu ăn chay mỗi tuần 2 ngày (Lc 18, 12). Như vậy, mỗi năm họ ăn chay 104 ngày, gấp 104 lần hơn luật buộc. Thật là “trên cả tuyệt vời”. Tại sao những người “đạo đức tuyệt vời” như  thế mà vẫn phải sám hối? Thưa, có thể chính cái “nếp đạo đức” ấy đang ru ngủ họ, làm cho họ tự mãn trong các thói quen đạo đức của mình. Dần dần, họ chỉ còn làm “việc đạo đức”, mà không có “lòng đạo đức”. Nói cách khác, họ chỉ còn giữ hình thức, mà không có tấm lòng. Họ giống như cái cây xum xuê lá cành, mà không  có  hoa  quả.  Bởi  đó,  khi  Gioan  Tiền  Hô  thấy  họ  đến  với mình, thì ông đã nổi giận, ông gọi họ là “nòi rắn độc”. Ông cảnh cáo họ rằng: “Cái rìu đã kề sát gốc cây”. Gioan thúc đẩy họ phải sám hối, bằng cách “sinh hoa kết trái” (Mt 3,8).

Hôm nay, nếu  xét  vẻ  bề ngoài,  có lẽ ta  cũng  thuộc  loại “đạo đức”. Tuy ta không đạo đức bằng người Sa đốc hay Pharisiêu ngày xưa, nhưng cũng “được coi là đạo đức”. Chẳng hạn: Ta vẫn đọc kinh sáng tối, dự lễ Chúa Nhật đều đặn. Ta vẫn tuân giữ “Mười điều răn Đức Chúa Trời” và “Sáu điều răn Hội Thánh”… Vì thế, khi nghĩ tới sám hối, ta thường cho rằng: đó là việc của những người rối rắm hôn nhân, người bỏ Mùa Phục Sinh, kẻ giết người, gian dâm, trộm cắp, v.v… Phần ta, ta đã làm đầy đủ các bổn phận và không phạm tội trọng. Cho nên ta không cần phải sám hối! Thế nhưng! Như lời thánh Gioan cảnh báo: Ta hãy coi chừng! Tuy bề ngoài ta là cây tốt xum xuê lá cành, nhưng biết đâu, vâng, biết đâu “cái rìu đã kề sát gốc cây đời ta” rồi. Cái rìu ấy đang sẵn sàng chặt xuống đời ta, bởi vì ta chỉ có lá cành, mà không sinh hoa kết quả. Hoa quả là gì? Thưa, đó chính là tình yêu. Cụ thể hơn, đó là những việc yêu thương.  Ta  vẫn  đọc  kinh  dự  lễ  thường  xuyên,  nhưng  ta  có  làm những  việc  đó  vì  lòng  yêu  mến  Chúa  thật  không?  Ta  sống  với người khác một cách an bình, không đụng chạm ai, không làm hại ai, nhưng ta có yêu thương họ không? Ta có đoán được những khó khăn và đau khổ họ đang chịu không? Ta có an ủi họ không? Có làm gì để giúp đỡ họ không?

Sống không yêu thương, không phải là sống đạo. Giống như một cây hoa, mà không có hoa. Tựa như cây ăn trái, mà không có trái. Bởi vậy, người “đạo đức” kiểu này rất cần phải sám hối. Sám hối bằng cách sinh hoa trái. Hoa trái là những việc yêu thương.

Lạy Chúa! Mùa Vọng là mùa sám hối, để “dọn đường cho Chúa đến”. Xin cho con can đảm sám hối những lỗi lầm của con, để con nên thánh thiện hơn, sẵn sàng đón tiếp Chúa bất cứ lúc nào.